Nhà văn Nguyễn Thị Hậu (Tiểu sử, sự nghiệp, phong cách sáng tác, nhận định)

Nguyễn Thị Hậu là một trong những nhà khảo cổ học chuyên nghiệp, vừa là một cây bút tản văn – ký sự giàu chất văn hóa. Bài viết dưới đây Khái quát Tiểu sử, sự nghiệp, phong cách sáng tác, nhận định về Nhà khảo cổ/ Nhà văn Nguyễn Thị Hậu

Tiểu sử

  • Năm sinh: 1958

  • Nơi sinh: Hà Nội

  • Quê gốc: Xã Mỹ Hiệp, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang

  • Bà là tiến sĩ khảo cổ học, đồng thời là nhà văn, nhà nghiên cứu văn hóa – lịch sử Nam Bộ.

Nhà văn Nguyễn Thị Hậu

Sự nghiệp

  • Năm 1954, gia đình tập kết ra miền Bắc. Sau 1975, bà chuyển vào sinh sống và làm việc tại Sài Gòn (nay là TP.HCM).

  • Từng công tác tại Bảo tàng Lịch sử TP.HCM, nguyên Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển TP.HCM.

  • Hiện là Phó Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, Tổng Thư ký Hội Sử học TP.HCM, giảng dạy tại Trường ĐH KHXH&NV (ĐHQG TP.HCM).

  • Bà có nhiều đóng góp trong lĩnh vực khảo cổ học với các nghiên cứu về văn hóa Óc Eo, Sa Huỳnh, Đồng Nai, khảo cổ đô thị Sài Gòn – TP.HCM,…

Tác phẩm tiêu biểu

Các công trình nghiên cứu & sách đã xuất bản gồm:

  • Đi và tìm trong đất

  • Khảo cổ học bình dân Nam Bộ

  • Văn hóa khảo cổ huyện Cần Giờ

  • Đô thị Sài Gòn – TP.HCM: Khảo cổ và bảo tồn di sản

  • Buổi trưa trong quán cà phê

  • Cách nhau chỉ một giấc mơ

  • Sài Gòn bao giờ cũng thế

  • Thế giới mạng và tôi, …

Phong cách sáng tác

  • Nguyễn Thị Hậu không chỉ là nhà khảo cổ, mà còn là một nhà văn hóa sắc sảo với lối viết tản mạn, giàu chất chiêm nghiệm.

  • Bà viết các thể loại ký, truyện ngắn, tản văn với văn phong mộc mạc nhưng tinh tế, quan sát sâu sắc đời sống đô thị – đặc biệt là Sài Gòn trong dòng biến chuyển hiện đại.

  • Bà thường tỉnh táo, khách quan khi bàn về mất mát tinh thần, văn hóa, lối sống… và đưa ra những bình luận như một nhà nghiên cứu văn hóa.

  • Một số bài viết như Tản mạn về người Sài Gòn, Tiếc nuối Thủ Thiêm, Mùa lễ hội chạm đến người đọc bởi giọng xúc cảm lắng sâu và trách nhiệm công dân.

Nhận định, đánh giá

– Nhà văn Nguyễn Đông Thức nhận xét về cuốn sách Thế giới mạng và tôi: “Những bài viết thật bình dị, nhẹ nhàng, không mang triết lý gì cao siêu, không phê phán dạy dỗ… Chúng cứ như những lời tâm sự, thủ thỉ, kể lại về một chuyến đi, những địa danh, con người, sự việc… trong đời sống hàng ngày của tác giả, với những nhận xét và suy nghĩ vừa tinh tế lại vừa mộc mạc…”

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *