Nhà văn Đỗ Phấn là một nghệ sĩ tài hoa, người đã dành trọn trái tim và tài năng của mình để lưu giữ hồn cốt Hà Nội qua từng trang viết. Bài viết dưới đây khái quát Tiểu sử, sáng tác, tác phẩm, phong cách sáng tác của Nhà văn Đỗ Phấn
Tiểu sử
-
Đỗ Phấn sinh năm 1956 tại Hà Nội.
-
Tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật Hà Nội năm 1980.
-
Ông là một nghệ sĩ đa tài: họa sĩ, nhà văn, tản văn gia nổi tiếng chuyên viết về Hà Nội.

Sự nghiệp
-
Sau khi tốt nghiệp, từ 1980–1989, ông giảng dạy mỹ thuật tại Khoa Kiến trúc – Trường Đại học Xây dựng Hà Nội.
-
Tham gia quân ngũ sau lệnh tổng động viên năm 1979; từng công tác tại Sư đoàn 10 (Quân đoàn 3) và Phòng truyền thống của Quân đoàn.
-
Sau khi ra quân, ông trở về Hà Nội và bắt đầu sáng tác văn học.
-
Đỗ Phấn được NXB Trẻ lựa chọn mở đầu cho tủ sách “Hà Nội trong mắt một người” – phản ánh rõ phong cách riêng biệt của ông trong văn chương.
-
Giải thưởng: Giải Văn xuôi của Hội Nhà văn Hà Nội năm 2014 với tiểu thuyết Dằng dặc triền sông mưa.
Tác phẩm tiêu biểu
-
Tiểu thuyết: Vắng mặt, Chảy qua bóng tối, Rừng người, Gần như là sống, Rụng xuống ngày hư ảo, Vết gió, Rong chơi miền ký ức.
-
Truyện dài: Dằng dặc triền sông mưa.
-
Tập truyện ngắn, tản văn: Chuyện vãn trước gương, Đêm tiền sử, Kiến đi đằng kiến, Thác hoa, Ông ngoại hay cười.
-
Tủ sách “Hà Nội trong mắt một người”:
-
Tái bản: Ngồi lê đôi mách với Hà Nội, Ngẫm ngợi phố phường.
-
In mới: Đi chơi bờ Hồ, Bâng quơ một thời Hà Nội.
-
Phong cách sáng tác
– Đỗ Phấn viết văn như vẽ tranh, với tâm hồn của một họa sĩ gắn bó trọn đời cùng Hà Nội. Văn ông giàu hình ảnh, đầy màu sắc, chậm rãi mà tinh tế, tái hiện vẻ đẹp đời thường, dung dị của phố phường, con người, văn hoá thủ đô. Những trang viết thấm đẫm tình yêu Hà Nội, vừa hoài niệm vừa hiện đại, như lời tự tình thiết tha với nơi ông sinh ra và lớn lên. Nhờ tầm nhìn của một hoạ sĩ, ngôn ngữ văn chương của ông mộc mạc mà giàu cảm xúc, khiến người đọc – dù xa hay gần – đều cảm thấy yêu thêm Hà Nội.
Nhận định, đánh giá
– Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam nói về văn chương Đỗ Phấn: “Khi người Hà Nội viết về Hà Nội, trong đó có ký ức và chính ký ức mới ăn tiền”
– Nhà văn Nguyễn Việt Hà hình dung về con người và những trang văn Đỗ Phấn: “Anh như lão cao bồi già lang thang, đi đi về về trên những đoạn phố cũ. Nơi ấy thấp thoáng bóng dáng dăm ba tay công chức, những biệt thự dở dang bảng lảng trong chiều muộn – một không gian đậm chất Hà thành”
– Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên – Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội nhìn nhận, những trang viết của Đỗ Phấn: ” ăm ắp chi tiết và phảng phất một nỗi buồn. Chúng vẽ nên một Hà Nội chênh vênh, “ẩm ương” giữa những nét thanh lịch của quá khứ và vẻ xù xì, gồ ghề của một đô thị đang chuyển mình liên tục hiện nay. Ở đó, tác giả trằn trọc, day dứt với ước vọng gợi lên, làm sống dậy những giá trị truyền thống.”
– Nhà văn Lê Minh Khuê: ” tha thiết yêu Hà Nội, Đỗ Phấn chỉ viết về cái đẹp Hà Nội xưa, ông vẽ ra những cái đẹp để chúng ta thêm yêu mà giữ lại những nét đẹp ấy. Trong khi đó, bạn đọc đánh giá hầu hết tác phẩm của Đỗ Phấn, từ tản văn, truyện ngắn, tiểu thuyết đều hiển hiện một Hà Nội đăm đắm tình yêu xưa, đều như tiếng thở dài chua xót của một người bất đắc dĩ phải làm nhân chứng cho sự đổi thay xấu xí của sự vật, con người Hà Nội nay, mà chẳng thể ngăn chặn, chẳng thể can thiệp và đau đớn nhất là chẳng thể bỏ đi, rời xa nơi chôn nhau cắt rốn của mình.”
