Nhà thơ Vũ Hoàng Chương (Tiểu sử, sự nghiệp và phong cách sáng tác)

Vũ Hoàng Chương là một trong những nhà thơ tiêu biểu của phong trào Thơ mới. Bài viết dưới đây sẽ khái quát Tiểu sử, sự nghiệp và phong cách sáng tác của Nhà thơ Vũ Hoàng Chương

Tiểu sử

– Nhà thơ Vũ Hoàng Chương sinh ngày 14 tháng 5 năm 1915 tại làng Phù Ủng, huyện Đường Hào, phủ Thượng Hồng (nay thuộc xã Phù Ủng, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên).

– Thuở nhỏ, ông học chữ Hán tại gia đình, sau đó theo học ở trường Albert Sarraut (nay là Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm, Hà Nội) và đỗ Tú tài.

– Năm 1938, ông theo học Trường Luật nhưng chỉ một năm sau thì bỏ dở để theo đuổi con đường văn chương nghệ thuật.

Nhà thơ Vũ Hoàng Chương

Sự nghiệp

– Năm 1941, trong thời gian đi dạy ở Hải Phòng, Vũ Hoàng Chương bắt đầu sáng tác thơ và kịch, đồng thời cùng Chu Ngọc và Nguyễn Bính thành lập “Ban kịch Hà Nội” khi trở lại thủ đô.

– Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, ông về Nam Định và cho diễn vở kịch thơ Lên đường của Hoàng Cầm. Khi kháng chiến toàn quốc bùng nổ, ông cùng gia đình tản cư về Thái Bình, tiếp tục nghề dạy học.

– Đến năm 1950, khi bị quân Pháp truy bắt, ông rời quê trở lại Hà Nội, dạy Toán rồi chuyển sang dạy Văn – nghề mà ông gắn bó cho đến năm 1975.

– Sau năm 1954, Vũ Hoàng Chương di cư vào Sài Gòn, tiếp tục dạy học tại các trường trung học và Đại học Văn khoa Sài Gòn, đồng thời sáng tác mạnh mẽ.

– Trong sự nghiệp văn học, ông đạt nhiều giải thưởng và danh hiệu cao quý:

  • Năm 1959, đoạt Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Toàn quốc và tham dự Hội nghị Thi ca Quốc tế tại Bỉ.

  • Giai đoạn 1964–1967, ông liên tục nhận được nhiều giải thưởng văn học quốc tế.

  • Từ 1969 đến 1973, giữ chức Chủ tịch Trung tâm Văn bút Việt Nam.

  • Năm 1972, ông được đề cử Giải Nobel Văn học – một minh chứng cho tầm vóc và ảnh hưởng của ông trong nền thi ca Việt Nam.

Tác phẩm tiêu biểu

Các tập thơ:

  • Thơ say (1940)

  • Mây (1943)

  • Thơ lửa (cùng Đoàn Văn Cừ, 1948)

  • Rừng phong (1954)

  • Hoa đăng (1959)

  • Tâm sự kẻ sang Tần (1961)

  • Trời một phương (1961)

  • Lửa từ bi (1963)

  • Ánh trăng đạo lí (1966)

  • Bút nở hoa đàm (1967)

  • Cành mai trắng mỏng (1968)

  • Ta đợi em từ ba mươi năm (1970)

  • Đời vắng em rồi say với ai (1971)

  • Ngồi quán (1971)

  • Chúng ta mất hết chỉ còn nhau (1973)

Kịch thơ:

  • Trương Chi (1944)

  • Vân Muội (1944)

  • Hồng Diệp (1944)

Phong cách sáng tác

– Thơ Vũ Hoàng Chương mang đậm dấu ấn tự do, phóng khoáng và say mê. Mỗi vần thơ như tràn ra từ một tâm hồn nghệ sĩ bay bổng, vừa lãng mạn, vừa thấm đượm triết lý nhân sinh.

– Ông được xem là “người say” của thi đàn Việt Nam, say trong men rượu, say trong chữ nghĩa và say với cuộc đời. Giọng thơ của ông mang chất phiêu linh, huyền ảo, chứa đựng nỗi cô đơn, hoài cảm và khát vọng vươn tới cái đẹp tuyệt đối.

– Chính phong cách ấy đã tạo nên một bản sắc riêng biệt cho Vũ Hoàng Chương – thi sĩ tài hoa, người thổi luồng sinh khí mới cho thơ ca Việt Nam hiện đại.

Nhận xét

– Trích cuốn “Thi nhân Việt Nam” :”…Ý giả Vũ Hoàng Chương định nối cái nghiệp những thi hào-xưa của Đông Á: cái nghiệp say. Người say đủ thứ: say rượu, say đàn, say ca, say tình đong đưa. Người lại còn “hơn” cổ nhân những thứ say mới nhập-cảng: say thuốc phiện, say nhảy đầm. Bấy nhiêu say sưa đều nuôi bằng một say sưa to hơn mọi say sưa khác: say thơ…. cái say sưa của Vũ Hoàng Chương là một thứ say sưa có chừng mực, say sưa mà không hẳn là trụy lạc, mặc dầu từ say sưa đến trụy lạc đường chẳng dài chi. Nhưng trụy lạc hay say sưa đều mang theo một niềm ngao ngán. Niềm ngao ngán ấy ta vốn đã gặp trong thơ xưa. Duy ở đây có cái vị chua chát, hằn học, và bi đát riêng… “

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *