Nhà thơ Phạm Công Thiện (Tiểu sử, sự nghiệp và tác phẩm tiêu biểu)

Phạm Công Thiện là một trí thức tài hoa, để lại dấu ấn sâu đậm trong triết học, văn chương và Phật học. Bài viết dưới đây Khái quát về Nhà thơ Phạm Công Thiện

Tiểu sử

– Phạm Công Thiện (1/6/1941 – 8/3/2011) là một trong những gương mặt đặc biệt nhất của văn hóa – tư tưởng Việt Nam thế kỷ XX. Sinh tại Mỹ Tho, ông mang pháp danh Nguyên Tánh, được biết đến như một nhà văn, thi sĩ, cư sĩ Phật giáo đồng thời là một học giả và triết gia có ảnh hưởng sâu rộng. Dù tự nhận mình chỉ là nhà thơ và phủ nhận danh xưng triết gia, Phạm Công Thiện vẫn được xem như “một triết gia thần đồng” của Sài Gòn thập niên 1960, nổi bật với tư duy khác thường, mạnh mẽ và những trước tác khó nắm bắt nhưng giàu sức gợi mở.

Nhà thơ Phạm Công Thiện

Sự nghiệp

– Năm 1970, Phạm Công Thiện rời Việt Nam và bước vào hành trình sống – học – viết trải dài qua nhiều quốc gia: Israel, Đức, sau đó là Pháp, nơi ông lưu trú lâu năm và tiếp tục sáng tác. Đến năm 1983, ông sang Hoa Kỳ và định cư tại Los Angeles, đảm nhiệm vị trí giáo sư tại College of Buddhist Studies, chuyên giảng dạy về triết học và Phật học.

– Từ khi sống ở Mỹ, Phạm Công Thiện tiếp tục hoạt động học thuật và sáng tác mạnh mẽ, xuất bản nhiều công trình nghiên cứu về Phật giáo, triết học phương Tây, văn chương và tư tưởng nhân loại. Những tác phẩm của ông – dù khó đọc và mang tính huyền học – đã tạo nên ảnh hưởng đặc biệt đối với nhiều thế hệ trí thức và người yêu triết học Việt Nam.

– Ông qua đời ngày 8/3/2011 tại Houston, Texas, để lại một di sản tri thức phong phú và vị thế của một hiện tượng độc đáo trong đời sống tinh thần Việt Nam.

Tác phẩm

Thơ, văn, tiểu luận

  • Tiểu luận về Bồ Đề Đạt Ma, tổ sư Thiền tông (Tân Ý Thức, Nha Trang, 1964)
  • Ý thức mới trong văn nghệ và triết học (An Tiêm, Sài Gòn, 1965; in lần thứ 4, 1970)
  • Trời tháng Tư (An Tiêm, Sài Gòn, 1966)
  • Ngày sanh của rắn (Hoa Nắng, Paris, 196?; An Tiêm in chính thức tại Sài Gòn, 1966; Trần Thi in lần mới nhất, California, 1988), thơ.
  • Im lặng hố thẳm (An Tiêm, Sài Gòn, 1967 và 1969; Phạm Hoàng, 1969)
  • Hố thẳm của tư tưởng (An Tiêm, Sài Gòn, 1967; Phạm Hoàng in lần thứ 3, 1970)
  • Mặt trời không bao giờ có thực (An Tiêm, Sài Gòn, 1967; Phạm Hoàng in lần thứ 2, 1969)
  • Chỉ còn tiếng thơ trên mặt đất – Trở về Rainer Maria Rilke (1969)
  • Henry Miller (Phạm Hoàng, Sài Gòn, 1969)
  • Bay đi những cơn mưa phùn (Phạm Hoàng, Sài Gòn, 1970)
  • Ý thức bùng vỡ (Đồng Nai, Sài Gòn, 1970)
  • Đi cho hết một đêm hoang vu trên mặt đất (1988)
  • Sự chuyển động toàn diện của tâm thức trong tư tưởng Phật giáo (1994)
  • Triết lý Việt Nam về sự vượt biên (1995)
  • Nguyễn Du, đại thi hào dân tộc (Viện Triết lý Việt Nam và Triết học Thế giới, California, 1996)
  • Khơi mạch nguồn thơ thi sĩ Seamus Heaney, Giải Nobel Văn Chương 1995 (Viện Triết lý Việt Nam và Triết học Thế giới, California, 1996)
  • Làm thế nào để trở thành một bậc bồ tát sáng rực khắp bốn phương trời (1998)
  • Tinh tuý trong sáng của đạo lý Phật giáo (1998)
  • Trên tất cả đỉnh cao là im lặng (Trần Thi, California, 1988; Văn hóa Sài Gòn tái bản, TP. Hồ Chí Minh, 2009), thơ.
  • Một đêm siêu hình với Hàn Mặc Tử (2000)
  • Khai ngôn cho một câu hỏi dễ hiểu: Triết học là gì? (2000)
  • Đối mặt với 1000 năm cô đơn của Nietzsche (2000)

Dịch phẩm

  • Tự do đầu tiên và cuối cùng (An Tiêm, Sài Gòn, 1968), dịch của Jiddu Krishnamurti.
  • Về thể tính của chân lý (Hoàng Đông Phương, Sài Gòn, 1968), dịch của Martin Heidegger.
  • Triết lý là gì? (An Tiêm, Sài Gòn, 1969), dịch của Martin Heidegger.
  • Tôi là ai? Đây là người mà chúng ta mong đợi!, dịch của Friedrich Nietzsche.(Phạm Hoàng, Sài Gòn, 1969)
  • Rèn luyện tâm thuật huyền linh (1991), dịch của Nikos Kazantzakis.

Những tác phẩm khác

  • Anh ngữ tinh âm tự điển (Hoàng Long, Mỹ Tho, 1957)
  • Dialogue (Lá Bối, Sài Gòn, 1965), viết chung với Thích Nhất Hạnh, Bùi Giáng, Tam Ích, và Hồ Hữu Tường bằng tiếng Anh và tiếng Pháp.

Đánh giá

– “Phạm Công Thiện ao ước trở thành một nghệ sĩ lớn, như Rimbaud, trong khi nhiều người cầm bút khác lại ca tụng Phạm Công Thiện như là một triết gia. Tôi thì tôi coi Phạm Công Thiện chủ yếu là một nhà thơ và một nhà tuỳ bút. Nói cách khác, theo tôi, Phạm Công Thiện là một nhà thơ trước khi là một nhà tuỳ bút; là một nhà tuỳ bút trước khi là một nhà văn; là một nhà văn trước khi là một nhà tư tưởng; là một nhà tư tưởng trước khi là một người phá phách và là một người phá phách trước khi là một kẻ lập dị. Suốt mấy chục năm nay, Phạm Công Thiện luôn luôn chịu đựng một sự đánh giá bất công cũng như những sự khen ngợi oan ức khi người ta nhìn ông theo một chiều hướng khác, ngược lại.

– “Lúc nào cũng nồng nhiệt. Lúc nào cũng rộng rãi. Lúc nào cũng cực đoan. Có người cực đoan vì đần. Phạm Công Thiện cực đoan nhưng vẫn toát lên vẻ thông minh và rất thông thái. Sự cực đoan ở nhiều người khác gợi lên ấn tượng hẹp hòi và hung bạo. Phạm Công Thiên cực đoan một cách hồn nhiên và vô hại. Bao trùm lên tất cả, ông cực đoan một cách chân thành và duyên dáng. Đọc, thấy ngay ông cực đoan, nhưng không ai nỡ bắt bẻ. Bắt bẻ, tự nhiên có cảm giác là mình tỉnh táo một cách nhỏ nhen […] Không ít người vẫn cho văn của Phạm Công Thiện là tối tăm. Tôi nghĩ ngược lại. Vấn đề không chừng là ở cách đọc […] Tôi đã đọc (lại) các tác phẩm của Phạm Công Thiện như đọc những bài thơ. Với một tâm cảm thơ. Và tôi thấy mọi thứ đều dễ dàng. Trong vắt.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online