Mộng Huyền là một trong những nữ sĩ đầu tiên của nền văn học Việt Nam hiện đại, Hằng Phương đã góp vào gia tài văn chương Việt những thi phẩm sâu sắc. Bài viết dưới đây khái quát về Tiểu sử, sự nghiệp, phong cách sáng tác của Nhà thơ Mộng Huyền
Tiểu sử
– Mộng Huyền (1919–1997), tên thật là Ngụy Mộng Huyền, là một nhà thơ Việt Nam thời Tiền chiến. Ông sinh năm Kỷ Mùi (1919) tại Huế.
– Sau khi tốt nghiệp bậc Cao đẳng Tiểu học, khoảng năm 1941, ông ra Hà Nội học ban Tú tài. Một thời gian sau, ông làm thư ký tại Tòa sứ Trung Kỳ và Tòa sứ Sông Cầu (Phú Yên).
– Những năm cuối đời, ông làm việc với tư cách dịch giả viên của Bộ Ngoại giao Việt Nam.
– Ông qua đời năm 1997 tại số 50 Hàng Bài, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội, sau khi an hưởng tuổi già.

Sự nghiệp sáng tác
– Ngay từ khi còn đi học, Mộng Huyền đã có thơ đăng trên các báo Tràng An, Sông Hương và nhiều tờ báo văn học khác. Ông từng tập hợp sáng tác của mình thành tập thơ Rung động (chưa xuất bản).
– Năm 1941, Mộng Huyền được Hoài Thanh – Hoài Chân giới thiệu trong thi tuyển Thi nhân Việt Nam với bài thơ nổi tiếng Vườn hoang.
– Đến năm 1969, ông tiếp tục được giới thiệu trong bộ sách Việt Nam thi nhân tiền chiến, xuất bản tại Sài Gòn.
– Thơ Mộng Huyền mang vẻ dịu dàng, đìu hiu và man mác buồn, gợi nhớ đến phong vị của xứ Huế, chứa đựng một tâm hồn yểu điệu, đa cảm và dễ thương.
Tác phẩm tiêu biểu
-
Tập thơ: Rung động (chưa xuất bản chính thức)
-
Bài thơ tiêu biểu: Vườn hoang – được đưa vào Thi nhân Việt Nam (1941), là thi phẩm thể hiện rõ phong cách thơ nhẹ nhàng, đằm thắm và buồn thương đặc trưng của Mộng Huyền.
Nhận xét, đánh giá
Hoài Thanh và Hoài Chân, giới thiệu thơ Mộng Huyền như sau:
- Thơ Mộng Huyền có đôi ba bài đã đến với tôi như một hơi gió hiền hòa. Tôi nghĩ đến hơi gió ngàn năm vẫn đìu hiu trên sông Hương.
- Trong lời thơ hiu hắt một linh hồn yểu điệu và buồn buồn, hay thương người mà cũng rất dễ thương. Nó không tràn ngập, không lấn át hồn ta. Nó chỉ nhẹ nhàng, chỉ âm thầm và e lệ… [4]
Giới thiệu một bài thơ tiêu biểu của ông:
- Vườn hoang
- Hôm nay trở lại vườn xưa,
- Nén tim rộn rã, ngăn ngừa nhớ thương.
- Cỏ lan mặt đất bên đường,
- Cành cây nghiên gửi mùi hương bay rồi.
- Hình em còn ở hồn tôi,
- Sầu em lẩn quất bồi hồi đâu đây…
- Rào xiêu, hoa héo, cây gầy
- Em từ trần vội một ngày năm xưa.
- Vườn hoang, nhà vắng, cây thưa,
- Lòng tôi sầu tủi đã vừa mấy xuân!
- Ngày kia tôi sẽ từ trần,
- Vườn hoang liêu lại mấy lần hoang liêu…
- (trích trong “Rung động”)[5].
🧠 Phong Cách Sáng Tác Các Tác Giả Văn Học
⬇️ 100 Phong Cách Sáng Tác Nhà Văn
⬇️ 105 Phong Cách Sáng Tác Các Nhà Thơ
⬇️ 108 Phong Cách Sáng Tác CácNhà Viết Kịch
⬇️ 90 Phong Cách Sáng Tác Nhà Lý Luận Văn Học
⬇️ 110 Phong Cách Sáng Tác Nhà Phê Bình Văn Học
