Bàng Bá Lân là một nhà thơ, nhà báo, thầy giáo dạy văn và họa sĩ nổi tiếng cả trong nước và quốc tế. Bài viết dưới đây khái quát về Tiểu sử, sự nghiệp, các tác phẩm chính, giải thưởng vinh danh và phong cách sáng tác của Nhà thơ Bàng Bá Lân.
Tiểu sử
– Bàng Bá Lân, tên thật là Nguyễn Xuân Lân, sinh ngày 17/12/1912 tại phố Tân Ninh, Phủ Lạng Thương (nay thuộc tỉnh Bắc Giang). Quê gốc của ông ở làng Đôn Thư, xã Ngô Xá, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam.
– Ông sống thời thơ ấu ở nhiều nơi như Vôi, Kép, Đôn Thư và từng học tại các trường tiểu học Pháp – Việt ở Phủ Lý, Phủ Lạng Thương, Đáp Cầu. Sau đó, ông đỗ bằng Thành Chung tại trường Bưởi (nay là Chu Văn An, Hà Nội).
– Bàng Bá Lân mất ngày 20/10/1988 tại TP. Hồ Chí Minh.

Sự nghiệp
– Bàng Bá Lân là một nhà thơ tiêu biểu của phong trào Thơ Mới, đồng thời là một nhà văn, nhà báo, nhà nghiên cứu và nhiếp ảnh gia.
– Sau ba lần thi tú tài không đỗ, ông rút về quê sống đời điền viên, vừa làm thơ, vừa chụp ảnh.
– Sau năm 1954, ông Nam tiến, tiếp tục sáng tác, giảng dạy, viết báo và xuất bản nhiều tác phẩm.
Tác phẩm tiêu biểu
- Trước Cách mạng Tháng Tám:
- Tiếng thông reo (1934)
- Tiếng sáo diều (1939–1945)
- Xưa (1941, in chung với nữ sĩ Anh Thơ)
- Sau năm 1954:
- Thơ Bàng Bá Lân (1957)
- Để hiểu thơ (1956, tiểu luận)
- Tiếng võng đưa (1957)
- Vào thu, Người vợ câm, Vực xoáy (truyện ngắn)
- Gàn bát sách (phiếm luận)
- Bộ sách 3 tập: Kỷ niệm văn, thi sĩ hiện đại
- Bản thảo thất lạc: Trọn đời cho thơ
Vinh danh
Bàng Bá Lân không chỉ thành công trong văn chương mà còn nổi bật ở lĩnh vực nhiếp ảnh.
Một số giải thưởng nhiếp ảnh tiêu biểu:
- Giải Agfa – Việt báo (Hà Nội, 1937)
- Giải Nhì cuộc thi ảnh tại phủ Thống sứ Bắc Kỳ (1938)
- Huy chương của tạp chí Nhiếp ảnh và Điện ảnh Pháp tại Paris (1939)
Phong cách sáng tác
– Thơ Bàng Bá Lân giàu cảm xúc, mộc mạc, giàu chất trữ tình và đậm hơi thở làng quê. Ông thường tái hiện hình ảnh làng xóm, tuổi thơ, đồng ruộng, cảnh mùa màng… bằng ngôn ngữ giản dị, trong trẻo.
– Chính ông từng chia sẻ: “Tôi làm thơ phần nhiều là để được sống lại những ngày tháng mộc mạc êm đềm đã qua bên bờ tre rặng lúa.”
– Phong cách của ông giàu chất nhân văn, sâu lắng và đượm buồn, đồng thời giàu chất họa và chất nhạc.
